-
-
-
Tổng tiền thanh toán:
-
Tin tức
10 Nghệ sĩ tìm thấy nguồn cảm hứng trong cô lập ( Phần 4 )
Joseph Beuys

Năm 1974, Joseph Beuys đã đưa “tiếng gọi hoang dã” vào không gian trong nhà qua màn trình diễn I Like America and America Likes Me. Trong ba ngày, nghệ sĩ người Đức sống trong một phòng trưng bày tại New York City cùng một con sói đồng cỏ hoang dã.
Beuys xem con vật này như hiện thân của tinh thần cá nhân hoang dã của nước Mỹ, và sự giam mình trong không gian ấy là một hành động mang tính biểu tượng nhằm hòa giải với tự nhiên. Ban đầu, con sói tỏ ra hung hãn, xé rách chiếc áo nỉ đặc trưng của ông. Nhưng dần dần, nó trở nên quen thuộc với sự hiện diện của Beuys — thậm chí chấp nhận một cái ôm vào cuối màn trình diễn.
Tracey Emin

Đẩy ý niệm “cô lập trong không gian triển lãm” lên một mức độ cực đoan hơn, năm 1996, Tracey Emin — một nghệ sĩ thuộc nhóm Young British Artists — đã tự giam mình trong một phòng trưng bày bị khóa kín tại Stockholm trong suốt hai tuần, chỉ với những tấm toan trắng và dụng cụ vẽ.
Trong trạng thái trần trụi, Emin sáng tác không ngừng nghỉ trước ống kính góc rộng được lắp đặt xung quanh không gian. Ban đầu, bà khai thác hình ảnh lấy cảm hứng từ những nghệ sĩ mà mình ngưỡng mộ như Egon Schiele, Edvard Munch và Yves Klein. Sau đó, bà dần vượt qua những ảnh hưởng ấy để xây dựng một ngôn ngữ thị giác mang đậm tính tự truyện.
Dự án mang tên Exorcism of the Last Painting I Ever Made đã tạo ra 12 bức tranh khổ lớn, 7 tác phẩm vẽ bằng cơ thể và 79 bản vẽ, ký họa — trở thành một trong những cột mốc quan trọng nhất trong sự nghiệp của bà. Toàn bộ loạt tác phẩm này được bán tại Christie's vào năm 2015 với giá 722.500 bảng Anh.
Nguồn: Artnet
Xem thêm: Phần 5
Biên dịch và soạn : Tú Uyên